Trong giới tài chính chuyên nghiệp, việc "sai cùng nhau" đôi khi an toàn hơn là "đúng một mình". Trong thế giới đầu tư, một nghịch lý thú vị thường xuyên xảy ra: các nhà quản lý quỹ chuyên nghiệp, dù sở hữu kiến thức chuyên sâu và công cụ hiện đại, đôi khi lại né tránh những "món hời" giá trị (Value stocks) để chạy theo các cổ phiếu hào nhoáng (Glamour stocks) đang ở vùng đỉnh. Tại sao lại có sự ưu tiên kỳ lạ này? Câu trả lời nằm ở sự giao thoa giữa áp lực nghề nghiệp và các lỗi tâm lý hệ thống. 1. Logic về tính thận trọng (The Prudence Logic) Lý do đầu tiên khiến các "ông lớn" ưu tiên cổ phiếu Glamour là khả năng bào chữa và bảo vệ quyết định trước khách hàng hoặc các bên cấp vốn. Cổ phiếu Glamour thường thuộc về những "công ty tốt" với thành tích tăng trưởng mạnh mẽ trong quá khứ. Việc đầu tư vào một doanh nghiệp đang thành công rực rỡ giúp nhà quản lý dễ dàng giải trình nếu chẳng may thua lỗ; nó được coi là một hành động ...
Không gặp CEO, không quan hệ doanh nghiệp — nhà đầu tư này vẫn kiếm 20%/năm suốt 45 năm Trong giới đầu tư tài chính, có một “luật bất thành văn” được nhiều người truyền tai nhau: Muốn hiểu doanh nghiệp, phải đến tận nơi. Định kỳ, các chuyên viên phân tích và quản lý quỹ bỏ ra nhiều công sức để gặp gỡ các CEO, tham quan nhà máy, và dò hỏi những thông tin nội bộ. Họ tin rằng việc tiếp xúc trực tiếp là chìa khóa duy nhất để thấu hiểu cốt lõi doanh nghiệp. Tuy nhiên, câu trả lời là Không nhất thiết . Lịch sử thị trường chứng khoán đã chứng minh có người làm ngược lại hoàn toàn. Ông ngồi trong một văn phòng chật hẹp, không máy vi tính, không gặp gỡ ban lãnh đạo, nhưng vẫn tạo ra mức sinh lời 20%/năm suốt 45 năm liên tục . Người đàn ông đó là Walter Schloss – huyền thoại đầu tư giá trị, học trò xuất sắc của Benjamin Graham, được Warren Buffett gọi là "Siêu nhà đầu tư". Walter Schloss (1916 – 2012) Đối với các quỹ đầu tư và chuyên viên phân tích, lịch trình làm việc luôn dày ...